Em tôi học năm 3 Học viện Quân y thì nằng nặc xin bỏ học, đúng hay sai đây? – Giáo dục Việt Nam

( GDVN ) – Dù rất tin cậy vào em nhưng trong thâm tâm tôi không tránh khỏi lúng túng khi em bỏ một tương lai đã định sẵn để lao vào vào một tương lai mà chưa rõ hình hài .

LTS: Từ câu chuyện của chính người thân trong gia đình mình, với mong muốn đưa ra những chia sẻ để góp phần định hướng giúp các bạn sinh viên có những lựa chọn kĩ càng khi quyết định vào học ở một ngôi trường nào đó, tác giả Thanh An đã gửi tới Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài viết.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết này.

Sau kỳ thi Trung học phổ thông Quốc gia năm 2016, cậu em trai nhà chú tôi có nhiều lựa chọn để bước vào một giảng đường đại học bởi số điểm thi mà em tôi đạt được tương đối cao ở cả khối A và khối B.

Lúc đó, em trai tôi thì muốn vào học ngành Marketing của Trường ĐH Kinh tế Quốc dân TP.HN nhưng mái ấm gia đình lại muốn em vào học ngành Bác sĩ đa khoa của Học viện Quân y sẽ tương thích với thực trạng mái ấm gia đình .
Cuối cùng, em đã vào học ở Học viện Quân y theo lựa chọn của mái ấm gia đình suốt hơn 2 năm qua .

Cứ tưởng mọi chuyện học tập của em trai tôi sẽ yên ổn bởi hơn 2 năm theo học ở đây, em cũng đã nỗ lực rất nhiều trong học tập và rèn luyện ở thiên nhiên và môi trường quân đội .
Nhất là qua 6 tháng được làm lính ở trường lục quân đã giúp cho em tôi có thêm bản lĩnh và cứng rắn hơn rất nhiều .
Gia đình nhà chú tôi cũng như đồng đội trong nhà luôn lấy tác dụng học tập của em làm niềm vui và động viên con cháu mình cố gắng nỗ lực học tập theo em .
Bởi, mấy năm nay, Học viện Quân y luôn có điểm chuẩn nguồn vào cao ngất ngưởng so với những trường khác .
Hơn nữa, việc học tập trong một ngôi trường quân đội sẽ có rất nhiều lợi thế trong cả quy trình học tập và cả khi hoàn thành xong khóa học để ra trường. Nhưng, em trai tôi giờ đây không nghĩ vậy .
Khác với hơn 2 năm về trước, mái ấm gia đình nhà chú tôi tràn ngập tiếng cười khi em đậu vào một trường mà rất nhiều thí sinh mơ ước .
Chú thím tôi lúc đó vui vô cùng, bởi em vào học trong quân đội không phải lo ngân sách cho việc học tập và ngay cả khi ra trường cũng không phải lo việc làm như một số ít ngành nghề khác .
Trong khi, mái ấm gia đình ở quê thì kinh tế tài chính cũng rất khó khăn vất vả, chú tôi lại liên tục phải nằm viện để chữa trị bệnh nên việc em đậu vào quân y như một liều thuốc thần tiên so với chú tôi .
Vậy nhưng, những ngày gần đây, em trai tôi cứ nằng nặc xin mái ấm gia đình cho bỏ học để chọn một ngành nghề khác mà em thích .
Chú thím tôi đã vô cùng sốc và choáng váng trước thông tin này, đồng đội trong nhà cũng hết lời khuyên lơn nhưng thằng em “ cứng đầu ” vẫn không biến hóa quan điểm của mình .
Lý do em trai tôi đưa ra là giờ đây bước vào học chuyên ngành mới cảm nhận thấy mình không tương thích với ngành Y .
Thời gian học tập lại lê dài những 6 năm trời, ban ngày học trở trường, tối lại phải vào bệnh viện trực nên thấy khó khăn vất vả .
Rồi, khi ra trường không biết phân công công tác làm việc ở đâu, sợ phải đi xa nhà, khó có điều kiện kèm theo chăm nom mái ấm gia đình .
Điều đau đớn nhất là em trai tôi nói rằng ngày trước em vào học ngành Y không phải là em chọn mà cha mẹ em chọn cho em .
Lúc đó, em chỉ là cậu học viên mới 18 tuổi, chưa đủ chín chắn để tâm lý đấu đáo, tường tận. Bây giờ, em đã đủ chín chắn để lựa chọn ngành nghề và lo cho tương lai của mình .

Là người anh trong nhà, lại là người đi trước, tôi dùng tất cả những lời lẽ có thể để khuyên can em đừng bỏ học.

Bởi, mái ấm gia đình mình khó khăn vất vả, học ở trường Quân y thì không phải lo ngân sách học tập, ra trường thì được phân công công tác làm việc. Bố mẹ em thì già, nếu trong nhà có một Bác sĩ thì cũng yên tâm khi ốm đau .
Hơn nữa, sau này ra trường nếu có đi làm xa thì cũng quanh ở những tỉnh phía Bắc chắc cũng không phải xa nhà bao nhiêu đâu. Bây giờ, nếu bỏ học, em sẽ mất đi 3 năm học tập không có ý nghĩa, chậm mất 3 năm để vào đời .
Điều quan trọng là khi bỏ học ở một trường quân đội thì chắc như đinh một điều em phải trả ngân sách huấn luyện và đào tạo trong hơn 2 năm qua cho nhà trường, số tiền ấy chắc như đinh sẽ không ít .
Sang năm thi lại, liệu em có đậu ĐH hay không ?
Nếu đậu mà nhà mình khó khăn vất vả là vậy, mỗi tháng ngân sách hết mấy triệu đồng cho tiền học phí, tiền trọ, tiền ẩm thực ăn uống, học tập, làm thế nào em xoay sở được giữa đất Hà thành .
Vậy nhưng, thằng em vẫn “ cứng đầu ” bảo vệ quan điểm của mình là sẽ bỏ học ngành Y để “ làm lại từ đầu ” theo sở trường thích nghi và nguyện vọng của mình .
Nghĩ cho cùng thì đứa em của tôi dù rất đáng trách nhưng cũng thật đáng thương vô cùng. Đáng trách tại sao dù không thích nhưng mãi khi bước vào gần hết kỳ 1 của năm học thứ 3 mới đưa ra dự tính bỏ học của mình .
Hơn hai năm qua, có biết bao nhiêu kỳ vọng của mái ấm gia đình, biết bao nhiêu thời hạn sức lực lao động mà em đã bỏ ra tiêu tốn lãng phí .
Điều lo lắng nữa là những ý tưởng sáng tạo của em có phần thực dụng khi tuổi đời của em còn quá trẻ …
Nhưng, cũng thấy đáng thương bởi ngành Y là một ngành học rất kén người mà em trai tôi không yêu quý, không thiết tha thì sau này ra trường chắc như đinh sẽ khó trở thành một Bác sĩ giỏi, biết đâu lại làm khổ cho những bệnh nhân .
Hơn nữa, giờ đây học tập và sau này đi làm mà phải gắn bó với ngành học, việc làm mình không thú vị thì quả một cực hình cho bản thân em .
Từ câu truyện của em trai mình cũng như mỗi năm thấy những trường ĐH thông tin có rất nhiều trường hợp sinh viên bỏ học vì chọn nhầm nghề cho thấy những chưa ổn lúc bấy giờ khi những học viên lớp 12 chọn ngành nghề cho mình .
Trong số hành chục ngàn thí sinh hăm hở bước vào giảng đường ĐH đầu năm thì có vô vàn em không được chọn và học những ngành nghề mà mình thương mến .
Cũng hoàn toàn có thể vì điều kiện kèm theo kinh tế tài chính, vì thực trạng mái ấm gia đình và thậm chí còn là tác động ảnh hưởng nghề nghiệp của cha mẹ mà một số ít em phải học theo sự lựa chọn và xu thế của cha mẹ mình .
Khi vào học, tất yếu những sở trường, sở đoản sẽ được thể hiện ra hết. Và, nhiều em đã lựa chọn tâm lý cực đoan là bỏ học như cậu em trai mà tôi đã kể ở trên .
Tương lai của em trai mình sau này như thế nào, bản thân tôi và mái ấm gia đình cũng không thể nào đoán định trước được. Có thể quyết định hành động của em ngày hôm nay sẽ đúng cho tương lai sau này và cũng hoàn toàn có thể sẽ sai. Nhưng, đó là quyết định hành động của em, là sở trường thích nghi của em .

Phía trước đang đợi em chắc chắn sẽ là muôn vàn những khó khăn, thách thức mà em phải vượt qua để chứng minh cho quyết định của mình hôm nay là đúng.

Dù rất tin yêu vào đứa em trai của mình nhưng trong thâm tâm của tôi không tránh khỏi những lo âu mơ hồ khi em bỏ một tương lai đã định sẵn toàn bộ để tự tin lao vào vào một tương lai mà chưa rõ hình hài nó sẽ như thế nào .
Tôi chỉ kỳ vọng em trai mình thành công xuất sắc, kỳ vọng cho những em học viên lớp 12 cần có những lựa chọn kĩ càng khi quyết định hành động vào học ở một ngôi trường nào đó để không rơi vào thực trạng trớ trêu như em trai tôi – chàng sinh viên Quân y năm 3 đã phiêu lưu, mạo hiểm chọn lại nghề cho mình .

Thanh An

Source: https://wada.vn
Category: Chuyện 5 châu

Rate this post